Lưu Giữ Những Ảo Ảnh

Ngay cả khi chỉ là trăng dưới nước, hoa trong gương, thì mình cũng đã tận tâm tận lực mà ngắm nhìn. Sự hữu hạn của thế gian này vốn không có ngoại lệ, cho dù là với những thứ đẹp đẽ và mong manh nhất.

Ngày xưa, mình luôn ngây thơ cho rằng mọi thứ sẽ luôn ở đó và chẳng bao giờ thay đổi. Rồi một ngày khi tình yêu tan vỡ, mình chỉ biết bất lực nhìn từng hạt cát mà bản thân hằng gom góp bấy lâu, cứ chầm chậm trôi qua từng kẽ ngón tay. Lúc ấy, mình tự hỏi bản thân đã sai ở đâu? Là vì sự vô tâm, hay vì sự thiếu định hướng của chính mình ngay từ khi bắt đầu mối quan hệ? Có lẽ ngày ấy, mình đã quá khắt khe với chính mình. Giờ nghĩ lại, cái thời mười tám đôi mươi, ai mà không có những bồng bột, những cái tôi ngất ngưởng và cả những phút vô tình.

Nhưng những ngày tháng vụn dại ấy làm gì cho phép mình được chìm mãi trong đau khổ. Khi sự nghiệp còn chưa kịp thành hình, mình lại buộc phải bắt đầu chuỗi ngày chạy mải miết—cuộc chạy đua cơm áo mà không nhận ra bản thân đã đi xa đến nỗi lạc mất cả dáng vẻ ban đầu.

Phải chăng cuộc đời này luôn là những cuộc rượt đuổi không hồi kết giữa bản thân và những ảo vọng?

Chỉ đến khi bắt đầu biết dừng lại để cảm nhận chậm hơn, nhìn ngắm thế giới nhiều hơn, mình mới tìm lại được đứa trẻ của ngày ấy. Thế nhưng, ngay khi bản thân còn đang mải loay hoay với câu hỏi: ‘Mình là ai? Tại sao mình lại đến thế gian này?’, thì một ngày nọ, bầu trời quý giá của mình bất ngờ nứt toác và vỡ nát ngay trước mắt.

Phải đến khi rơi tự do vào hư vô, bất lực hoàn toàn vì đôi bàn tay chẳng thể giữ lại bất cứ điều gì, mình mới bừng tỉnh ngộ: Hóa ra, đôi tay này chưa từng thực sự nắm giữ điều gì từ thế gian cả.

Ngay cả tấm thân này cũng là mượn tạm của đất trời, thì cớ sao lại cứ chấp niệm rằng mình đang sở hữu một điều gì khác?

Trong những ngày tháng chênh vênh ấy, mình vẫn từng ngày nhặt nhạnh lại từng mảnh vỡ của chính mình, gom góp lại chút một, và tự vỗ về rằng rồi mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Chính vì đã hiểu rõ cảm giác bất lực ấy, đã thấu suốt cái gọi là vô thường của thế gian, nên mình mới chọn làm một người sống chậm lại.

Tận tình mà ngắm nhìn, dẫu biết đó chỉ là ảo ảnh. Bởi vì, cho dù có là ảo ảnh đi chăng nữa, thì cũng nên có một ai đó nguyện ý lưu giữ chúng lại trong ký ức, có phải vậy không?”

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ KHOẢNG DỪNG

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc